Cho bà một kiểu ảnh

Ðoàn cứu trợ của hội X về tới Sơn – Khê sau hơn nửa tháng nước rút, khắp nơi, dân chúng ai vào việc nấy, vội vã ổn định cuộc sống và khắc phục khó khăn sau thiên – nhân – tai…

Tới đầu làng, đoàn thấy một bà cụ đang đu trên đầu cột điện. Cả đoàn bèn đưa điện thoại, máy ảnh lên bấm lia lịa. Sau 1 hồi chụp chán, vị trưởng đoàn bèn cất cao giọng hỏi cụ bà:

cho-ba-mot-kieu-anh

“Bà ơi! Sao nước rút lâu rồi mà bà không xuống? Nhà bà đâu? Con cháu phương nào? Thiệt hại nhiều lắm không?”

“Nhà bà trôi theo dòng xả lũ Hố Hô mất rồi. Thiệt hại đáng kể. Con cháu không có…”

“Bà ngồi trên đó lâu rứa có mỏi mệt, đói rét lắm không?”

“Có đói có rét, có mệt nhưng vui…”

“Sao vui?”

– Vui là đoàn nào về cũng chụp bà đăng lên mạng, đăng facebook hà rầm à. Ðọc còm-men nhiều lắm, thích chi lạ…

“Bà ơi. Bà xuống đây bọn cháu trao quà ạ.”

“Thôi. Bà chưa xuống được đâu. Bà phải ngồi đây đợi đoàn cứu trợ của Mặt trận Tổ quốc tới bà mới xuống.”

“Chi vậy bà?”

“Thì bà muốn rứa, vì đó là vinh dự to lớn bởi được nhận quà của đảng, chính phủ trao cho. Chớ từ hôm xả lũ đến giờ bà chỉ thấy toàn là quà của các đoàn dân thường với của bọn facebook ‘vô công rồi nghề’ không à.”

“Bà ơi. Bọn cháu là đoàn của nhà nước đây ạ.”

“Ồ. Rứa thì bà tụt xuống liền. Vinh dự tự hào quá… À mà này… Cho bà một kiểu ảnh đu dây điện lãng mạn đi mấy chú, xong về nhớ đăng lên quả báo chính phái cái coi cho nó máu nghe. Haaaa…”

Theo Facebooker Dũng Trung Kqd


Lũ về thì đảng lặn!

lu-ve-thi-dang-lan

Sao hồi đó nó không xả lũ “đúng quy trình” giùm cái thì bây giờ có phải dân bớt khổ không?!

xa-lu-dung-quy-trinh

Theo Facebooker Huy Phan


Bữa cơm mùa lũ rút!

Hôm nay mình mở FB để ghi lại, mình sợ mình sẽ quên… Mình đến Cẩm Xuyên – Hà Tĩnh vào ngày nắng gắt khi lũ vừa qua.

Cuộc sống đang dần về với nhịp sống thường ngày rồi, vùng đất không được thiên nhiên ưu đãi nên người dân đã quen, quen với sự cam chịu…

Những gì xảy ra thì báo chí đưa tin hết rồi, nên chẳng nói nữa… Chỉ là…

bua-com-mua-lu-lut

Mình vào quán cơm ven đường, mình vào gọi cơm và thức ăn thì chỉ có: dọc mùng muối, cà muối, củ chuối cắt nhỏ như món bì, rau và ớt.

Mình ăn cơm như thế, cố mà nuốt… Không phải vì khó ăn đâu, mà vì… vì sự khác nhau quá trên một dải đất, trên một đất nước, trên một hành tinh… Làm mình nghẹn lại.

Mình ăn xong, bác chủ quán bước ra bước vào băn khoăn, mình hỏi bác sao thế ạ, thì ra do bác thấy mình lạ, bác ngại, chứ thường ăn xong bác tắt điện và quạt ngay cho đỡ tốn… cũng phải thôi, với bữa cơm như thế thì điện cũng là món xa xỉ…

Lúc mình chọn miền bắc làm nơi công tác dài hạn, ngoài những lý do cá nhân còn có… Ðây là vùng đất mình chưa hiểu nhiều… Mình ngồi trầm tư dưới trời nắng gắt, cái nắng chói chang, phía xa con đường cái, trải nhựa xa hút… Rất xa.

Theo Facebooker Phạm Thiên Ý
Cẩm Xuyên, 2016- mùa lũ rút!


Formosa của chính quyền & 
“bướm” của nàng kỹ nữ

Một gái gọi bị bắt quả tang đang mây mưa với một người ngoại quốc trong một khách sạn ở Vũng Áng. Cô bị đưa về đồn công an và bị tra xét. Sau đây là đoạn đối thoại giữa cô với công an.

Công an: “Cô còn trẻ khỏe, xinh đẹp, sao không kiếm nghề gì mà làm lại đi bán dâm?”

Cô gái: “Tôi không bán dâm, tôi chỉ làm tình với ông bạn Ðài Loan của tôi thôi.”

Công an: “Cô có lấy tiền của ông khách Ðài Loan đó không?”

Cô gái: “Sau khi làm tình ông ấy cho tôi tiền. Cho thì tôi nhận. Thế thôi.”

Công an: “Như vậy là cô đã bán dâm lấy tiền. Cô sẽ bị phạt hành chính và đưa vào trại phục hồi nhân phẩm.”

Cô gái: “Anh hỏi xong chưa?”

Công an: “Rồi.”

Cô gái: “Bây giờ tôi hỏi anh mấy câu. Ok?”

Công an: “Cô cứ hỏi.”

Cô gái: “Tại sao tôi cho ông bạn Ðài Loan sử dụng cái mà tôi có thì mấy anh cho rằng tôi bán dâm và bắt tôi, trong khi chính quyền mấy anh cho Formosa sử dụng cái mà chính quyền mấy anh không có thì lại được?”

Công an: “Chính quyền cho Formosa sử dụng cái gì?”

Cô gái: “Ðất đai, biển trời… Những thứ đó đâu phải của chính quyền mấy anh. Luật pháp ghi rõ ‘đất đai thuộc sở hữu của toàn dân’, đâu thuộc sở hữu của chính quyền mà chính quyền đem cho Formosa sử dụng?”

Công an: “Chính quyền cho Formosa thuê đất sử dụng có thời hạn.”

Cô gái: “Vậy tôi cũng cho ông khách Ðài Loan đó thuê ‘bướm’ sử dụng có thời hạn. Hai việc này đâu có khác chi nhau. Có khác là Tôi cho thuê cái thuộc về sở hữu của tôi, còn chính quyền cho thuê cái không thuộc sở hữu của chính quyền!

Khác nữa là thời hạn tôi cho thuê có vài tiếng đồng hồ, còn thời hạn chính quyền cho thuê kéo dài tới 70 năm. Ðó là chưa kể tôi cho khách thuê bướm, lỡ có bề gì tôi chịu trận một mình. Còn chính quyền cho Formosa thuê đất, thuê biển, bây giờ Formosa gây ra ô nhiễm môi trường, cá chết, biển chết… thì dân tình lãnh đủ. chính quyền cho Formosa thuê đất, thuê biển… gây ra tác hại đủ đường, trong khi tôi cho thuê ‘bướm’ không làm hại đến ai, sao không đi bắt chính quyền mà lại bắt tôi và đòi tống tôi vô trại phục hồi nhân phẩm?”

Ðến đây thì công an đập bàn quát lớn: “Im đi! Nhốt hết chính quyền vô trại thì trại nào mà chứa cho đủ hả?”

Theo Facebooker Trần Bích Vân

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 19 tháng 04 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Nữ Hoa Kỳ lấy lại lòng tin (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Sai lầm trong di chúc (Góc Hoàng Hoa) - Anh Thư
  • Quãng đường nhìn lại (Truyện Ngắn) - Ngân Bình
  • United Airline câu chuyện về sức mạnh cộng đồng (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Chờ đợi là hạnh phúc (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Ngày sinh nhật căng thẳng (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Anh của bé Mùi (Thơ) - Nguyễn Thị Thanh Dương
  • Dạy con ứng xử khi bị ức hiếp trong trường học (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Phạm quỳnh anh. Chào việt nam (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Hỏi đáp về ung thư Vú (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • Văn hóa xin lỗi (Bên Lề Chính Trường) - Sĩ Nguyên
  • Hành trình và ước mơ của tôi (Bài Viết Tiếng Việt Đầu Tiên) - Tony Huynh
  • Lễ Vượt Qua của người Do Thái (Thế Giới Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ kiệt tấn (Thơ) - Sao Khuê
  • Huyền thoại Texas Ranger (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • Nếp cẩm khoai môn (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Xin miễn vi phạm gian dối và những người sẽ bị trục xuất (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Thú nghe nhạc bằng máy Akai (Tạp Bút ) - Trang Nguyên
  • Phòng khách những điều nên tránh (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Souvlaki- bbq hy lạp (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • Máy in thay thế mực bằng ánh sáng (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Những điều cần lưu ý cho máy lạnh vào mùa Hè (Bạn Có Biết) - Xe-Ba-Gác Handyman
  • Ai mà biết được (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • Phòng chảy xệ vòng 1 (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Viết thư cho mẹ (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Lobby - vận động hành lang (Để Gió Cuốn Đi) - Hải-Vân
  • Về xứ Bắc (Cõi Riêng) - Đăng Mỹ Hạnh
  • Những dáng quần thông dụng (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Mùa crawfish (Phóng Sự) - Ngọc Linh
  • Nhiếp ảnh gia NGUYỄN NGỌC HẠNH (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Phỏng Vấn ông bảy đáp (Tạp Ghi) - Hỷ Long
  • Ngày ta bỏ núi (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • Gọi 911 cứu mẹ, bé 4 tuổi được khen thưởng (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Giảm tiền đóng thuế (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Vách ngăn phòng (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Asghar Farhadi thế mạnh là kịch bản (Thế Giới Điện Ảnh) - Song Chi
  • Giá xăng (Kiến Thức Phổ Thông) - Phượng Nghi
  • ‘United Airlines’ bay trong cơn bão chửi (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • Kỷ niệm với anh Nguyễn Mộng Giác (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Tháng Tư Thùy Linh và nhạc (Tạp Ghi) - Thanh Thư
  • Những Apps chụp hình tốt nhất cho Android smartphones (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Xe lăn leo thang lầu (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Ngũ Hành Sơn (Phóng Sự) - Uyển Ca
  • Người trả bill bí ẩn (Chuyện Vụ Án) - Nam Nhật
  • Số báo cuối cùng (Sổ Tay Thường Dân)
  • Hành trình và ước mơ của tôi (Bài Viết Tiếng Việt Đầu Tiên)
  • Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • Câu hỏi thi bằng viết (An Toàn Giao Thông)
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Kiến trúc New York (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Trót phải trét (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • Những việc cần làm ngay! (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE