Chiều cuối năm đầy gió

1.

Ba Nết đẩy chiếc xe tay đựng mớ “đồ nghề” ra cuối chợ. Trong thùng xe có cái cà ràng nhỏ, mớ củi khô, chai dầu ăn, cái chảo, mớ dao đũa, xô bột nhỏ đã đánh sẵn và nải chuối chín…. Ðứa con nhỏ ngồi trong thùng xe, tay vịn thành xe tay chống bắp vế, vẻ mặt có vẻ rầu rĩ, nhưng lại cười hắc hắc mỗi khi chiếc xe bị vồng xóc. Hôm nay là ngày đầu tiên Ba Nết đi bán chuối chiên. Ngày hôm qua, ông trưởng ấp có dặn người quản lý chợ dành cho cô một chỗ ngồi mà không thu tiền hoa chi.

Ba Nết dọn chỗ, nhóm bếp. Cô nhóm nhanh và thuần thục. Chỉ vài phút sau, lửa đã rừng rực cháy trong lò. Cô bắc chảo, chế dầu, lau tay và bắt đầu làm bánh. Món này, ngày xưa mẹ cô thường làm cho mấy chị em cô ăn, vừa dạy cho cô làm. “Con gái, phải biết làm vài món ăn ruột, vài món bánh đơn giản bằng những thứ nguyên liệu dễ kiếm, hoặc làm từ những thức ăn dư… thấy vậy chớ nó có ích lắm đa!”. Hồi đó cô không tin vào những lời mẹ nói lắm, nhưng món ăn từ tay mẹ nấu, tuy đơn giản mà ngon hết chỗ chê, khiến cô luôn muốn được tự tay nấu ăn ngon như mẹ. Cũng vì vậy mà cô có mớ vốn liếng bếp núc cũng kha khá so với mấy bạn gái trong xóm.

Trái chuối sứ chín rục được lột vỏ, đặt trong cái bọc nilon trong suốt. Cô đặt nó lên thớt, dùng bản dao ép nhẹ xuống rồi trút trái chuối đã ép đó vào trong thau bột. Ép được chừng mươi trái, cô bắt đầu dùng vá múc trái chuối đã được “áo” một lớp bột lỏng, đổ nhẹ vào chảo. Dầu sôi lăn tăn. Tiếng xèo xèo như reo lên trong chảo dầu và mùi thơm lựng bốc lên. Mặt nhóc con sáng rỡ: “Mẹ, con muốn ăn…” Cô cười: “Ừ, để mẹ cúng ông lò xong rồi cho con ăn nghe…”. Chiên xong mẻ đầu tiên, cô gắp hai trái chuối chiên vàng ươm điểm mấy hạt mè vàng lấm tấm để lên dĩa, đặt lên cục gạch cạnh lò, lầm rầm khấn: “Vái ông lò cho con chiên bánh nào ra bánh nấy, thơm ngon vàng cạnh. Vái thổ địa thần tài nơi đây chứng lòng con, cho con buôn may bán đắt…”. Mấy chị đi chợ ghé qua, vừa mua bánh chuối vừa hỏi thăm, như muốn chào thương dân mới ở chợ. Cô vui vẻ chào hỏi lại. Những e dè trên nét mặt cô dần dần biến mất. Ðứa con gái nhỏ của Ba Nết ngồi trong cái thùng xe không ngớt cười đùa, chỉ trỏ với những người tới mua chuối. Ai thấy cũng nựng cô nhóc một cái. Nó vui quá. Lần đầu tiên, nó ngồi dang nắng lâu như vậy mà không bị mẹ rầy rà. Ăn xong cái bánh, tu một hộp sữa, nó nằm khoanh luôn trong thùng ngủ như một con mèo.

Mười một giờ trưa, rổ chuối chiên chỉ còn lại vài cái, Ba Nết thu gom dụng cụ vào xe, gởi cái lò tại chỗ nhà cô ngồi bán rồi lững thững đẩy xe về. Nhóc con vẫn ngủ bình yên trong chiếc thùng xe, dưới bóng mát của mảnh áo khoác mẹ trùm lên đó.

2.

Nhiều khi nghĩ lại, Ba Nết không hiểu sao mình còn tồn tại được trên đời này. Như người ta, chắc là chết mất đất rồi! Có khi chắc cũng do duyên số hay nợ nần gì đó với thế gian.

Sau nhiều năm dài làm người vợ hiền, mẹ tốt, một ngày nọ không hiểu sao mẹ Ba Nết bỏ nhà đi theo tiếng gọi của một người đàn ông khác, bỏ mặc chồng và hai đứa con còn nhỏ. Cha của Nết buồn tình, uống rượu riết, mang bịnh gan rồi chết hai năm sau đó. Mười ba tuổi, Hai Nên, Ba Nết trở thành người bơ vơ không nơi nương tựa. Người cô ruột mang hai chị em Ba Nết về nuôi. Cần tình yêu thương và cũng không biết đi đâu, nên hai chị em vâng lời cô, ở nhà cô để đỡ hiu quạnh, và quan trọng nhất là không bị chết đói. Nhà cô buôn bán tạp hóa, than củi. Không để hai chị em ở không sợ… hư người, cô giao cho một số “việc vặt” mà có mướn hẳn hai người lớn chạy cũng bở hơi tai. Bởi vậy, ngoài giờ học ở trường, hai chị em cứ bị công việc nhà vây bủa, nhiều khi không kịp cơm nước, đừng nói chi đến học bài làm bài. Bởi vậy, chuyện bị giáo viên khiển trách, mời phụ huynh… xảy ra thường xuyên. Cứ mỗi lần nhận được giấy mời là người cô lại vung roi quất tới tấp hai chị em, mắng chửi tơi bời. Chịu không nổi áp lực từ hai phía nhà trường và gia đình, hai chị em đành bỏ học. Mỗi sáng vừa dọn hàng, vừa ngó bạn bè đi học qua cửa, Ba Nết chỉ biết khóc vụng. Hai Nên cũng không hơn gì.

Mười lăm tuổi, khi mọi nỗi buồn lắng xuống thì sự sống bừng lên. Ở nhà của cô, tuy cực khổ nhưng ăn ngon mặc ấm, hai đứa con gái dậy thì, phổng phao thấy rõ. Ðiều này kích thích con quỷ dâm dục trong người lão dượng rể cứ lúc nào cũng chực ăn tươi nuốt sống hai cô cháu gái! Rồi thì chuyện tồi tệ đó cũng xảy ra. Khóc với chị, Ba Nết mới biết chị cũng đã “bị” y như mình! Biết chuyện, người cô ruột lôi đầu hai đứa con gái ra mà đánh một trận tơi tả rồi đuổi đi. Hai Nên uống thuốc rầy chết ngay hôm đó. Bà cô ruột tím mặt, giấu nhẹm mọi chuyện và làm đám tang cho cháu tử tế để khỏi mang tiếng với xóm làng.

Xong đám tang chị, Nết bị đuổi đi lần nữa.

Nghe theo lời mấy người bạn gái trong xóm chỉ, Ba Nết tìm tới một quán cà phê đang tuyển tiếp viên. Dù gì cũng phải có một chỗ để tối ngả lưng và cần có việc để sống. Chủ quán ngó cô gái đi xin việc, ưng ngay. Lương ưu đãi, công việc như mọi tiếp viên khác. Nhưng ở cái quán khét tiếng là tuyển đào đẹp và… nghiêm túc này, cũng không khỏi chuyện “chấm mút” với đào. Thỉnh thoảng, ông chủ lại nhắn cho Nết cái tin, “điều” cô tới nơi nào đó để chiều chuộng một thân xác vốn dĩ không còn làm cái việc của đàn ông được nữa… rồi phát cho một mớ tiền với giọng điệu tử tế như người từ cõi thiên đàng bước xuống. Ba Nết cắn răng khóc tủi một mình, không biết kêu với ai…

Một bữa nọ, Ba Nết bắt gặp một ánh mắt khác thường từ anh khách quen của quán. Khánh hay kêu Ba Nết nói chuyện, rồi hỏi han đủ thứ, rồi… đòi cưới cô. Ba Nết run lên. Nết không nghĩ đến cái ngày sẽ được lên xe hoa, trở thành vợ của ai đó.  Cô hỏi thẳng: “Tui lỡ thất thân với thiên hạ rồi, anh còn đòi cưới tui không?”. Khánh tỉnh bơ: “Tui thương thì tui cưới em. Ba cái thứ khác tui không quan tâm…” Vậy là họ cưới nhau. Tiệc cưới đơn giản như không thể đơn giản hơn. Không hôn thú. Gia đình Khánh cũng nghèo chứ không khá giả gì. Nếu không có tấm vé số thằng bạn cho, trúng được giải nhất, chắc rồi Khánh… không lấy vợ! Anh không cho vợ làm quán cà phê nữa, biểu vợ ở nhà, phụ làm chổi tàu cau với mẹ hay gia công làm hột điều, từ từ anh sẽ kiếm tiền mua cho cái máy may. Anh đi làm phụ hồ. Tuy tiền bạc không nhiều nhưng cái tổ ấm như vậy là quá ổn.

Khánh bị tai nạn giao thông ngay sau khi hay tin vợ có bầu. Chiều đó, vừa báo tin cho chồng được nửa tiếng thì Ba Nết có điện thoại. Ai đó đã dùng điện thoại của Khánh gọi về cho cô, báo tin chẳng lành…

Cái viễn cảnh sinh con không có chồng bên cạnh, một mình loay hoay chăm con nhỏ trong khi mẹ chồng bán chổi tàu cau kiếm từng đồng, Ba Nết không đành lòng… Nhưng bà mẹ chồng nhỏ nhẹ mà cương quyết nói rằng: “Nó là cháu nội đích tôn của mẹ, phải ráng giữ mình mà nuôi nó cho đàng hoàng nghen con!”. Nói vậy thôi chứ chỉ một thời gian ngắn, người đàn bà đó cũng bỏ con cháu mà đi vì gánh không nổi những thứ bịnh già. Ngôi nhà của bà, trải qua bao mùa mưa nắng, rách tướp như xơ mướp, Ba Nết không thể sửa được nên đành để đó.

Ðứa nhỏ vốn bị suy dinh dưỡng từ bụng mẹ và tiếp tục­­… suy dinh dưỡng lúc ra đời. Ba tuổi mà nó còm nhom như đứa bé mới bảy tám tháng. Ba Nết thay chồng nuôi con bằng chính công việc của chồng trước kia từng làm: cu li thợ hồ. Gái một con, còn trẻ, cũng không hiếm lời ong bướm. Thói đời vui theo người quá thì người khinh, bằng không tuân theo người thì người tức… thành thử Ba Nết không trụ được nơi nào lâu, cứ buông việc này bắt việc kia hoài mà không sao khá nổi, và cuối cùng, cô bị một phụ nữ “hốt” khi đang ngồi trò chuyện với một người đàn ông trong quán cà phê, đứa nhỏ ngồi bên cạnh, loay hoay vất vả đưa từng muỗng cháo vào miệng. Xấp vé số còn cầm trên tay Ba Nết, mới bán chưa được mấy tờ.

3.

Buổi chiều cuối năm, gió luồn qua lá hù hù. Ba Nết ngồi trước thềm ngôi nhà lá mới cất sau chợ xã, chải tóc thắt bím cho con gái. Cô nhẩm tính Tết này sẽ mua cho con bé vài bộ đồ mới, trang hoàng lại nhà cửa cho đàng hoàng. Cô thầm cám ơn những người bạn mới của mình. Nếu không có một chị ngồi bàn kế bên đứng ra can ngăn chuyện đánh ghen ầm ĩ trong quán bữa đó, thì không ai biết đã có sự nhầm lẫn tai hại, và cũng không biết được cảnh sống thực của người đàn bà dẫn theo đứa con nhỏ đi bán vé số trong mọi ngóc ngách của cái xóm chợ đìu hiu này. Mỗi người chìa cho cô một ngón tay, để những ngày này, cô còn có thể ngồi thảnh thơi chiên chuối, làm bánh rồi sẽ nấu chè… để đứa con cô, mai ngày không phải nâng tờ vé số lên mà cúi gầm mặt xuống đi mời khách.

CG

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 30 tháng 11 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Các đời HLV đội banh Mỹ Quốc (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể thao)
  • Tàn mộng (Truyện ngắn) Cẩm Giang
  • Chính trị trên bàn tiệc mùa Lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • The Head and The Heart (Âm nhạc) Nhã Vy
  • Hy vọng cho ngày mai
  • Cám ơn! (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • Nhà độc tài bịp bợm (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • Khi trở lại nhà (Tạp ghi) Trần Mộng Tú
  • Whiskey, brandy, vodka, gin (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • Tưởng nhớ gã Beatles trầm lặng (Bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • Yến sào (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • Sử dụng bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • Thưở đó chúng mình (Tạp ghi) Sean Bảo
  • Đường hóa học (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • Thơ phạm cao hoàng (Thơ)
  • Tưởng niệm nhạc sĩ Anh Bằng Người cuối sân ga (Tạp ghi) Trịnh Thanh Thủy
  • Có nên mua bảo hiểm sức khỏe qua các đại lý ? (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • Cơm chiên Dương Châu kiểu Bạc Liêu (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • Lệ phí đơn của Sở Di Trú tăng trong Mùa Lễ (Di trú) Lê Minh Hải
  • Cơn sốt chim cút Sài Gòn (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • Mua hàng online mùa lễ (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • Quà tặng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • Tình bạn thời đi học (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • Sơn máy và sơn lăn - sơn dầu và sơn nước (Bạn có biết) Xe-Ba-Gác Handyman
  • Coi chừng ứng dụng giả (Fake APP) (Bạn có biết) Hạnh Việt
  • Đi hát karaoke ở Hà Nội (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • Spa tại gia (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • Phần chìm của tảng băng (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • An toàn thực phẩm trong tiệm ăn (phần 2) (Phỏng vấn) Hương Võ
  • Cuba của Fidel (Tạp ghi) Mạnh Kim
  • Minimalism Phong cách tối giản (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • Thế giới qua ống kính
  • Một vòng chợ hoa nước Mỹ (Phóng sự) Ngọc Linh
  • Cử tri viện Electoral College (Tạp ghi) Ianbui
  • An toàn nhà cửa khi du lịch mùa lễ (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • Mr. Thất bại (Chuyện không đâu) Hồng Nguyên Hoàng
  • Mỗi tuần 1 con số
  • Đi bộ 9,000km gây quỹ giúp đỡ trẻ lang thang (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • Bàn tiệc mùa Thu (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • Fantastic Beasts and Where to Find Them (Thế giới điện ảnh) Movie Phan
  • Olalacare (Chuyện Khó Tin Có Nhưng Thật)
  • Nên làm gì với vé máy bay sau chuyến bay? (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • Những người đàn bà tôi gặp trên cầu (Truyện ngắn) Nguyễn Quang Tấn
  • Tìm em bé H.mong (Tạp ghi) Uyển Ca
  • Diễn hành lễ Tạ Ơn (Vui lạ khắp nơi)
  • Ipad - người bạn đường của tôi (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • Thảo Trường: Bỡn cợt với cả những điều nghiêm chỉnh (Tài liệu văn học) Nguyễn & Bạn Hữu
  • Xe taxi tự động (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • “Ô hô! Fidel Castro!” (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • Đêm havana & ngày hà nội (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • Những thảo dược phụ trợ không nên dùng (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • Người tốt (Câu lạc bộ tiếu lâm) N/A
  • El Nino và Canh Cua Rau Đay (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • Vé số dạo (Tạp ghi) Nguyễn Sinh
  • Bánh xèo bánh chuối chiên (Tạp ghi) Hỷ Long
  • Ác mộng đêm Halloween (Chuyện vụ án) Nam Nhật
Facebook Comments
SHARE