Chỉ có gió là thừa

Người dân làng Mây, xã Thanh Lâm, huyện Mê Linh, TP Hà Nội khi nhắc đến gia cảnh của chị Phạm Thị Sinh, không ít người cám cảnh.

Đó là: Tìm khắp huyện chắc khó có người thứ hai có cuộc sống nghèo khổ, vất vả như mẹ con nhà đó!

Người Thủ đô

Theo thống kê của UBND xã Thanh Lâm, năm 2014, thôn Thanh Vân có 40 hộ nghèo, đến năm 2015 sẽ phấn đấu chỉ còn 22 hộ nghèo. Nhưng nghèo như gia đình chị Phạm Thị Sinh có lẽ thuộc vào của hiếm ở đất Thủ đô.

Bà Lê Thị Vững, Phó trưởng thôn Thanh Vân đưa chúng tôi đến “nhà” chị Phạm Thị Sinh. Băng qua rãnh thoát nước lộ thiên đen ngòm, mùi hôi thối xộc lên tận mũi. Không có đường vào, chúng tôi phải nhảy qua mương nhỏ để sang thăm căn nhà của mẹ con chị Sinh.

Có người hàng xóm vừa thấy chúng tôi đã cất tiếng: “Chú xem cái giường của mẹ con nhà nó thò cả chân ra ngoài đấy. Ở Thủ đô có ai còn nhà như thế không?”.

Gọi là nhà cho sang thôi, phải gọi là lều mới đúng. Túp lều của mẹ con chị Sinh vẻn vẹn 6m2 với một lớp tường gạch đầu thừa đuôi thẹo tự trát, bên trên lợp vá víu mấy tấm fibro ximăng, cùng lổng chổng tre gỗ chằng buộc nhì nhằng .

h85

Trong túp lều của mẹ con chị thứ gì cũng thiếu, chỉ có gió là thừa. Cánh cửa đằng trước làm tạm bợ mà không có nổi cánh cửa đằng sau. Chị Sinh bảo: “Nhà tôi còn có gì lo mất nữa đâu mà cần cửa?”.

Thật không thể tưởng tượng nổi sống ở Thủ đô mà quanh năm nhà chị Sinh không có điện lưới, cũng chẳng có nước sinh hoạt. Ban ngày mà trong lều tối om om.

Chị Phạm Thị Sinh sinh năm 1964. Tuổi Giáp Thìn. Tử vi đã định: Giáp biến vi điền. Ấy vậy mà cung điền (ruộng) của chị gồm 14 thước (348m2) suốt 7 năm nay ngập trong nước, không canh tác được.

Mà chả riêng chị, cả làng này có ruộng ở khu vực đầm đều chịu chung số phận. Còn cái cung điền (đất thổ cư) xem ra hãy còn xa bái ngái.

Người phụ nữ ấy cũng mau mồm mau miệng, lam lũ làm ăn chứ không phải dạng “lù đù như chuột chù đống rấm”. Ấy vậy mà cái nghèo cứ mãi đeo bám.

7 năm về làm công dân Thủ đô, gia sản của chị là túp lều tạm bợ. Cùng bạn đồng nghiệp vào thăm chị, chúng tôi không khỏi ái ngại cho cuộc sống của hai mẹ con.

Quá lứa lỡ thì, chị Sinh đi “đánh dậm” (cách gọi của người dân làng quê), năm 2004 sinh được một bé trai. Cháu Đỗ Xuân Hậu, năm nay 11 tuổi, đang học lớp 3, lại kém mồm kém miệng, ngờ nghệch chẳng được như chúng bạn.

Giữa cảnh tranh tối tranh sáng nhập nhoạng, muỗi vằn nghênh ngang nhằm chân tay, mặt mũi người lạ mà “hỏi thăm” khiến chỉ một lúc là nổi nốt sưng vù. Chúng tôi đành phải xin phép ra ngoài trò chuyện.

Lách khỏi góc lều ra vườn, con chó của chị Sinh thấy người lạ, nó cũng sủa. Nhưng thấy vài người ăn mặc tươm tất thì chắc nó “nghĩ” người chốn sang trọng đến nên sủa hóng xong một tiếng là vội chui tọt vào sau chiếc xe đạp rỉ sét, im bặt.

Ghi chép một hồi về cuộc sống, điện đóm không có thì nước sinh hoạt hằng ngày của mẹ con chị ra sao? Hoặc đi vào trong nhà mẹ đẻ gánh gồng lấy ăn tạm, hoặc mẹ con chị dùng nhờ nhà bá Nhuận Hoa gần đây.

Người bạn đi cùng chúng tôi bỗng hỏi: “Chị có số điện thoại để liên hệ không?”. Chị Sinh rơm rớm mắt lắc đầu: “Điện đóm còn chả có thì ngữ em lấy đâu ra điện thoại hả các bác?”.

Cái nghèo đeo bám

Theo chỉ dẫn của người làng Mây, chúng tôi tìm vào được nhà cụ Đỗ Thị Lệnh, mẹ đẻ chị Sinh, cũng chỉ quá mươi bước chân là tới nơi.

Năm nay 75 tuổi, cụ Lệnh vẫn sống cùng gia đình 4 người con trai trong thửa đất gần 11 thước, nhẩm tính nhanh thì cũng gần 260m2.

Đất chẳng nở thêm mà người thì theo thời gian lại tăng quân số. Bốn người con trai lập gia đình, sinh con đẻ cái. Vậy là khoảng 20 người chung nhau vuông đất, dựng nhà ở riêng.

Chỉ riêng sổ hộ khẩu của cụ Lệnh với mấy gia đình có chung hai chữ: hộ nghèo, thì có thể ví rằng cái nghèo đeo bám gia đình họ dường như mãi không tha. Người làng Mây nhắc đến gia đình cụ Lệnh, chị Sinh là ai nấy cũng đều thương cảm.

Đã qua mấy ngày mưa, nhưng nước vẫn chưa ráo hết, trong ngôi nhà cũ nền đất thấp, nước còn ri rỉ chảy. Trong khi cụ Lệnh lập cập lấy cho chúng tôi xem giấy xác nhận hộ nghèo và thẻ bảo hiểm xã hội dành cho người nghèo chữa bệnh do bà Nguyễn Thị Phương Mai – Giám đốc Bảo hiểm Xã hội TP Hà Nội ký thì anh Phạm Văn Tư (SN 1972) và anh Phạm Văn Nhanh (SN 1976), con trai cụ cũng vừa đi làm về.

Vẫn nguyên quần áo phụ hồ dính đầy vôi vữa, ngồi bên chiếc tủ gỗ ọp ẹp vỡ kính từ lâu mà chưa thay được, anh Tư biết chuyện có người muốn tìm hiểu về gia cảnh chị gái mình thì cũng muôn vàn nông nỗi.

Đất chật, người đông, thương các em và các cháu khốn khó, cũng tự biết thân biết phận của mình chẳng được bằng người, tục lệ nhà quê con gái đâu dám so trên bì dưới.

Còn mảnh ruộng rau xanh chị Sinh cắp cháu Hậu ra quây tạm một góc dựng túp lều để lấy chỗ trú nắng, che mưa. Mới đó mà cũng đã gần 4 năm.

“Sợ nhất là khi mưa to, gió lớn, điện không có, cầu thì không. Lắm hôm mưa to, nước ngập, hai mẹ con cứ phải thu lu trên giường”, anh Tư kể.

Với mảnh vườn còn lại, chị Sinh tăng gia trồng trọt hằng ngày lấy cái ăn cho hai mẹ con. Sẵn rau trong vườn, ngày ngày thì ra chợ bán vài mớ rau muống, rau củ lang.

Người làng Mây bảo, rõ khéo cho nhà chị, chợ búa gì mà bập bõm, đi được 1 buổi thì nghỉ 7 buổi. Lúc đắt thì chả có rau mà bán, đến lúc rẻ thì lại ê hề, ngồi quá nửa buổi may có người thương tình mua cho để về chăm con.

Có đứa con kém mồm kém miệng, đi đâu chị Sinh cũng phải kè kè tha lôi theo chứ không dám rời nửa bước. Thằng bé hơn chục tuổi đầu mà mẹ vẫn phải bón từng thìa cơm, đút từng thìa canh.

Vừa chỉ sổ hộ nghèo của gia đình năm này qua năm khác, có tên cụ Đỗ Thị Lệnh, tên của mẹ con chị Phạm Thị Sinh, tên của vợ chồng con cái anh Phạm Văn Nhanh… với đủ cả bản chính, bản photo, cụ Lệnh chua chát bảo: “Mẹ con nó không dám mắc điện vì sợ cháu không ra hồn người, lỡ tay lỡ chân bị điện giật. Mà nếu có định mắc điện thì cũng còn phải đăng ký, mất tiền triệu người ta mới kéo đường dây cho. Nhà như thế, chú bảo lấy đâu ra tiền triệu. Thôi thì đành phó mặc”.

Chiều xuống nhanh, chả mấy bóng tối đã loang khắp làng Mây. Đèn điện compact tỏa ánh sáng trưng từng ngõ xóm. Chị Sinh dọn cơm ra đút từng thìa cho cháu Hậu dưới ánh sáng nhập nhoạng của điện nhà hàng xóm hắt sang trước cửa. Cơm xong, chị thắp ngọn đèn dầu cho con ngồi học.

Chúng tôi trộm nghĩ, giá như dùng túi nilon mà đựng được điện của ngõ, của xóm về, treo trong góc lều của mẹ con chị, làm chút ánh sáng ngõ hầu để con chị viết từng nét chữ, làm từng phép tính, biết đâu chị Sinh cũng đỡ tủi cho thân phận của mình.

(Theo Nông Nghiệp)

 

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 30 tháng 11 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Các đời HLV đội banh Mỹ Quốc (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể thao)
  • Tàn mộng (Truyện ngắn) Cẩm Giang
  • Chính trị trên bàn tiệc mùa Lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • The Head and The Heart (Âm nhạc) Nhã Vy
  • Hy vọng cho ngày mai
  • Cám ơn! (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • Nhà độc tài bịp bợm (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • Khi trở lại nhà (Tạp ghi) Trần Mộng Tú
  • Whiskey, brandy, vodka, gin (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • Tưởng nhớ gã Beatles trầm lặng (Bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • Yến sào (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • Sử dụng bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • Thưở đó chúng mình (Tạp ghi) Sean Bảo
  • Đường hóa học (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • Thơ phạm cao hoàng (Thơ)
  • Tưởng niệm nhạc sĩ Anh Bằng Người cuối sân ga (Tạp ghi) Trịnh Thanh Thủy
  • Có nên mua bảo hiểm sức khỏe qua các đại lý ? (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • Cơm chiên Dương Châu kiểu Bạc Liêu (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • Lệ phí đơn của Sở Di Trú tăng trong Mùa Lễ (Di trú) Lê Minh Hải
  • Cơn sốt chim cút Sài Gòn (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • Mua hàng online mùa lễ (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • Quà tặng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • Tình bạn thời đi học (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • Sơn máy và sơn lăn - sơn dầu và sơn nước (Bạn có biết) Xe-Ba-Gác Handyman
  • Coi chừng ứng dụng giả (Fake APP) (Bạn có biết) Hạnh Việt
  • Đi hát karaoke ở Hà Nội (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • Spa tại gia (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • Phần chìm của tảng băng (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • An toàn thực phẩm trong tiệm ăn (phần 2) (Phỏng vấn) Hương Võ
  • Cuba của Fidel (Tạp ghi) Mạnh Kim
  • Minimalism Phong cách tối giản (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • Thế giới qua ống kính
  • Một vòng chợ hoa nước Mỹ (Phóng sự) Ngọc Linh
  • Cử tri viện Electoral College (Tạp ghi) Ianbui
  • An toàn nhà cửa khi du lịch mùa lễ (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • Mr. Thất bại (Chuyện không đâu) Hồng Nguyên Hoàng
  • Mỗi tuần 1 con số
  • Đi bộ 9,000km gây quỹ giúp đỡ trẻ lang thang (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • Bàn tiệc mùa Thu (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • Fantastic Beasts and Where to Find Them (Thế giới điện ảnh) Movie Phan
  • Olalacare (Chuyện Khó Tin Có Nhưng Thật)
  • Nên làm gì với vé máy bay sau chuyến bay? (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • Những người đàn bà tôi gặp trên cầu (Truyện ngắn) Nguyễn Quang Tấn
  • Tìm em bé H.mong (Tạp ghi) Uyển Ca
  • Diễn hành lễ Tạ Ơn (Vui lạ khắp nơi)
  • Ipad - người bạn đường của tôi (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • Thảo Trường: Bỡn cợt với cả những điều nghiêm chỉnh (Tài liệu văn học) Nguyễn & Bạn Hữu
  • Xe taxi tự động (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • “Ô hô! Fidel Castro!” (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • Đêm havana & ngày hà nội (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • Những thảo dược phụ trợ không nên dùng (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • Người tốt (Câu lạc bộ tiếu lâm) N/A
  • El Nino và Canh Cua Rau Đay (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • Vé số dạo (Tạp ghi) Nguyễn Sinh
  • Bánh xèo bánh chuối chiên (Tạp ghi) Hỷ Long
  • Ác mộng đêm Halloween (Chuyện vụ án) Nam Nhật
Facebook Comments
SHARE