Bánh bèo cô Thanh Lùn

Trong cuộc đời, ai cũng có một nơi ấm áp để nhớ về. Mà nơi ấm áp đó không thể thiếu “sắc hương vị”. Trong “sắc hương vị” thì có lẽ “vị” là thứ dễ gây nhung nhớ và dễ đi vào lòng người nhất. Theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Bởi vậy người ta thường có nhiều câu liên quan đến ẩm thực và trái tim như: đường đi đến trái tim người phụ nữ thông qua cái bao tử, muốn nắm giữ người đàn ông hãy nấu nước lèo thật trong hay ai đó xa quê hương, khi sắp được về việc đầu tiên là… tứa nước miếng khi nghĩ về món khoái khẩu nào đó. Không tin hả, bạn thử nghĩ đến cá kho tiêu, canh chua cá hú, hay xoài chấm mắm đường hoặc cá nục xốt cà xem; tôi tin từ chân đến lưỡi bạn đều nhộn nhạo ngay cả khi đang ở trong “địa bàn” của mình. Tôi cũng vậy, được may mắn đi nhiều nơi, thưởng thức được kha khá “sắc hương vị” nhưng trong lòng luôn luyến lưu một thời nan khó, vâng,  món ăn ray rứt nhất trong lịch sử ẩm thực của tôi từ bé là bánh bèo.

Suốt những năm tiểu học, sáng nào được chén bốn cái nhân tôm thịt với giá 1000 đồng là y như rằng bữa đó tôi được ít nhất một điểm 10. Tôi nghiện từng miếng bột mềm mềm thơm thơm deo dẻo, nghiện cái nhân đo đỏ mằn mặn làm từ bột tôm và thịt xay, nghiện chén nước mắm chua ngọt thơm thơm mùi tỏi cay cay mùi ớt, mọi thứ chua cay mặn ngọt hòa vào tuổi thơ mồ côi nức nở. Nghiện đến nỗi bà Ngoại nuôi bắt cho ăn cái khác là tôi ôm bụng la hét bảo đau và trốn học, ra chòi bánh bèo ngồi. Cô giáo phải năn nỉ lắm tôi mới chịu vô học. Riết thành quen, cô không thèm hoảng hốt, bà Ngoại nuôi không thèm lo lắng, tôi cũng dần không thèm giả bộ nữa. Nhưng vẫn nghiện.

Cô Thanh Lùn chủ quán bánh bèo mà tôi là “mối ruột” cũng dễ thương lắm, cô bị bệnh lùn hai chân có một khúc từ nhỏ, Ngoại nuôi nói vậy. Cô từ ở dưới quê lên, lúc đó nhỏ quá, tôi không thể nhớ nỗi quê cô ở đâu. Chỉ biết cô lớn tuổi nhưng không chồng không con nên rất thương con nít; cứ sáng sáng ngơi ngơi việc bán hàng là đi vô trường dạo một vòng coi chúng tôi chào cờ, tập thể dục hay lâu lâu lại rình rình vô lớp từ ô cửa sổ nhìn chúng tôi học. Cô cũng là trưởng ban tổ hòa giải khi có ai đó cãi nhau vì những chuyện vặt vãnh tuổi học trò… Lâu lâu tôi lại thấy cô ngồi một mình rưng rưng nước mắt; cô bảo nhớ quê, quê cô nghèo lắm, nghèo hơn cả cái quê nghèo này nữa. Khóc xong cô lại cười, vò mái tóc lơ thơ của tôi, bảo khoái tôi mở hàng.

– Mày mà mở hàng là tao hết sớm!

 Thế là bữa nào thấy tôi đi học sớm cô cũng vẫy tay vô, hào phóng tặng thêm một chén bánh nhân thiệt nhiều. Tôi khoái, hôm nào cũng dậy thiệt sớm đi học. Trời vẫn còn lờ mờ sáng, Ngoại nuôi lui cui dưới bếp nấu nước, tôi lẻn chạy. Tới trường, nếu cô Thanh Lùn chưa tới mở cái chòi nhỏ có hai cái bàn bằng gỗ sắp mục và những cái ghế nhỏ đen đậm màu ký ức, tôi đành leo lên cái ghế dài bằng gỗ cũ kỹ, đánh tiếp một giấc. Mở mắt ra thấy Ngoại nuôi ngồi quạt, cô Thanh Lùn thì đang hì hụi bán, giả bộ ngủ tiếp để khỏi bị la, ai ngờ Ngoại nuôi phát hiện, đập nhẹ cây quạt vô đít.

– Dậy ăn rồi đi học con mén!

Tuổi thơ cứ trôi yên ả như vậy đến vài năm sau, tôi học hết tiểu học, Ngoại nuôi chuyển nhà, tôi theo Bà nhưng vẫn không quên những chén bánh bèo nhân tôm thịt đỏ au, thơm lựng của cô Thanh Lùn, lâu lâu vẫn về thăm cô và “làm” vài chén. Vài năm trước, cô Thanh Lùn mất. Cũng chưa chồng không con. Đám tang cô lèo tèo vài người trong xóm nhỏ và tôi. Chòi bánh bèo xưa đã thành một tiệm lớn, do người trong xóm được cô truyền nghề, bây giờ, qua nhiều năm, một đĩa bánh bèo đã được “nâng cấp” lên thành 8 chén giá 18,000 đồng, tôm thịt cũng vậy nhưng hương vị ngày xưa đã mất, nó đã ngủ yên theo cô. Người làm bánh bèo ngon nhất trong bao tử tôi có lẽ suốt đời này.

Chiều nay, về chốn cũ, bỗng thèm bánh bèo. Đi một vòng, hai vòng, ba vòng vẫn không thấy chỗ nào ưng ý.  Tấp vô đại một quán nhỏ vỉa hè. Ra dấu một phần ăn, bà chủ quán miền Trung nhỏ nhắn mang ra một cái đĩa, 8 cái bánh bèo nhỏ và cũng có nhân đo đỏ chính giữa. Tôi bỏ một ít ớt xay, một ít nước mắm, xắn một góc đưa lên miệng, tưởng sẽ được thưởng thức cái vị ngòn ngọt, mằn mặn, cay cay của nước mắm, beo béo, thơm thơm của nhân, deo dẻo của bánh hoà quyện lại, không cần ngon như bánh bèo cô Thanh Lùn, chỉ cần giống với những cái bánh bèo mình đã được ăn mà thôi, nhưng thật trớ trêu. Một mùi vị lạ lùng xộc vào miệng, chua lè của bột, nhạt thết của nhân và mặn lè của nước mắm. Tôi nhoè ra, tính tiền, hô biến.

Không biết mình xui xẻo, xúi quẩy, cô kia bán ế, lưỡi có vấn đề hay vì bất cứ lý do nào. Tôi vẫn thấy thất vọng ghê gớm, món ăn kỷ niệm của tôi vừa bị xúc phạm nghiêm trọng. Đau lòng biết bao.

Về nhà. Kể lại cho Ngoại nuôi nghe, Bà bảo:

– Giờ đồ Trung Quốc không, mày ăn đi rồi ung thư chết mẹ nha con!

Tôi cười cười thấy sao chua chát. Đâu cần đồ Trung Quốc Ngoại ơi, dân mình hại dân ta cũng đủ chết rồi. Đời, cái gì cũng dần tha hoá, xuống cấp, không riêng gì các món ăn mà cả lòng và tâm của con người. Trách ai được ? Muốn có món ăn ngon và an toàn, có lẽ, chỉ biết về nhà, tự bắc bếp…

Banh beo

Ảnh minh họa. (NGUỒN: PHUQUOCISLANDTOURISM.COM)

DU

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 20 tháng 07 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • - Vài tên tuổi lực sĩ Việt (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • - Có bầu (Truyện Ngắn) - Hồ Đắc Vũ
  • - Canada đất nước của di dân (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • - Coi tin (để) tức! (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • - Lưu Hiểu Ba tù nhân lương tâm (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • - Cha mẹ với con cái (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • - Cải biến chính quyền thông qua cải biến xã hội (Lề Chéo) - Phạm Thị Hoài
  • - Cần chuẩn bị gì khi bảo lãnh con nuôi (Di Trú) - Huy Tôn
  • - Lưu hiểu ba (Thơ) - Trần Mộng Tú
  • - Ông Trump bắt tay (Bên Lề Chính Trường) - Sĩ Nguyên
  • - Từ Cienfuegos đến Orlando (Thế Giới Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • - Thơ tường phong (Thơ) - Sao Khuê
  • - Cuộc chiến con heo (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • - Dừa tắt mát dịu nắng hè (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • - Những quyết định của Tối Cao Pháp Viện trong tháng 6 năm 2017 (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • - Chợ Tân Định ngày ấy (Việt Nam Ngày Cũ) - Trang Nguyên
  • - Sử dụng máy nghiền rác (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • - Mohinga - Bún cá Myanmar (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • - Nước nào có cảnh sát người máy đầu tiên trên thế giới? (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • - Không (còn) lời! (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • - Chăm sóc da cháy nắng (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • - Chị & em (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • - Nhập trạch (Cõi Riêng) - Đặng Mỹ Hạnh
  • - Roger Waters Địch và Ta (Something Anything) - Ian Bui
  • - Dương thiệu tước (70 Năm Tình Ca Việt Nam) - Hoài Nam Biên Soạn
  • - Mặc Jeans trắng với… (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • - Chỗ trọ trong rừng chuối (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • - Vì sao nam giới Nhật bỏ phụ nữ thật để yêu búp bê (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • - Mụn của tuổi mới lớn (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • - Cái túi không đáy (Tạp Ghi) - Trần Mộng Tú
  • - Uống trà (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • - Đạo diễn Thomas Vinterberg (Thế Giới Điện Ảnh) - Song Chi
  • - Dân petrus ký (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • - Tình bạn của nhà thơ Quách Tấn và học giả Nguyễn Hiến Lê (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • - Đánh răng trong 10 giây (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • - Không cần mang theo computer (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • - " Cảm ơn anh " (Viết Với Trẻ) - Trần Niên Huấn
  • - Tam Thanh biển của ai? (Phóng Sự Việt Nam) - Uyển Ca
  • - Côn minh & bắc kinh (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • - Tin thể thao (Thể Thao)
  • - Săn heo rừng (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • - Thánh đường (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • - Lý do (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)

NO COMMENTS