An Sinh Xã Hội (06/10/15)

Tôi tên Linh Phan hiện sống ở tiểu bang South Carolina, nay tôi viết thư này đến quý Báo và Bà để hỏi về việc nghỉ hưu tuổi 65 của anh tôi.

Thưa quý Báo, cách đây vài năm, tình cờ tôi có đọc bài báo nói về việc người nghỉ hưu ở Mỹ có thể xin nhận tiền hưu một lần để về quê hương an hưởng qua ngày; và việc này được bên Medicare ủng hộ vì người ta giải thích rằng lên đến tuổi 65 người già thường sinh nhiều bệnh nên Medicare khuyến khích người nghỉ hưu về lại cố hương sinh sống để giảm bớt chi phí cho bên Medicare… Thưa quý Báo và Bà tôi thật sự không nhớ đã đọc ở trang web nào nên viết thư này nhờ quý Báo và Bà giúp đỡ thêm thông tin về việc công dân Mỹ đến tuổi 65 có thể xin nhận lương hưu 1 lần để về Việt Nam sống và gia đình tôi phải làm những gì cho anh tôi được hưởng quyền lợi này.

Đáp

Ðính kèm theo đây là phần trích bài viết của nhà báo Huy Phương về bài báo ông/bà đã đọc đâu đó mà không nhớ, cũng như liên quan đến câu hỏi ông/ bà đặt cho chúng tôi. Tóm lại câu chuyện này là chuyện đùa trong ngày 1 tháng tư. Không có thật.

Trích bài báo: “Hậu quả của một câu chuyện ‘Cá Tháng Tư’” (Tạp ghi Huy Phương)

“Trên Người Việt ngày Chủ Nhật 2 tháng 4 năm 2011 năm ngoái, theo truyền thống “Cá Tháng Tư” (April’s Fool – Poisson d’Avril), chúng tôi có đùa giỡn thả một con cá nhan đề: “Cao Niên và Câu Chuyện Tháng 4” và đưa tin rằng: “Công dân cao niên nhận lãnh một lần số tiền $30,000 nếu đồng ý trở về sinh sống tại quốc gia nguyên thủy của họ.”(…)

Theo suy nghĩ và điều giả tưởng của chúng tôi, nếu có một đạo luật được Quốc Hội thông qua, cho các cụ được lãnh trọn số tiền $30,000 nếu đồng ý “quy cố hương,” sẽ đỡ gánh nặng cho nước Mỹ rất nhiều, vì nếu các cụ sống thêm vài năm hay vài chục năm trên xứ này sẽ tốn phí cho ngân sách nước Mỹ hơn cả trăm lần vì các món tiền trợ cấp y tế, (thuốc men, bệnh viện, săn sóc tại gia, các chi phí cho dịch vụ cấp cứu), tiền day-care cho các cụ (đến ăn trưa, tập thể dục, chơi bài, đấm bóp, xem TV, vào Internet), chi phí về housing… Viết bài này, chúng tôi chỉ muốn chân thành góp ý với quý vị cao niên, nhịn bớt tiêu xài, phá phách, đừng đem tiền ra khỏi nước Mỹ nữa, xin hãy sống với nước Mỹ và yêu nước Mỹ hơn, xin đừng xem đây là nhà trọ, là nơi “share” phòng nữa! Ðùa với chuyện “Cá Tháng Tư”, chúng tôi chọn con số $30,000 là con số vừa phải, nhiều quá thì khó tin, ít quá thì không “bõ” cho các cụ quyết định giã từ nước Mỹ. Chúng tôi cũng chọn thời gian vừa phải (có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1, 2012) để các cụ có thời giờ quyết định và làm đơn “bỏ nước Mỹ”.

Mặc dầu tác giả đã cẩn thận ghi rõ ràng ở cuối bài là “bài viết này là chuyện ‘Cá Tháng Tư’ hy vọng không ai mừng hụt và cũng không hy vọng đạo luật này sẽ thành hình”, nhưng không ngờ câu chuyện của chúng tôi đã gây tác dụng nặng nề, một phần vì quý vị cao niên người Việt không quen với trò “Cá Tháng Tư,” một mặt con số $30,000 chúng tôi đưa ra có vẻ khả tín, đáp ứng lại nguyện vọng của một số người già trên khắp nước Mỹ trong hoàn cảnh bệnh tật, neo đơn, nếu có số tiền $30,000, sẽ không ngần ngại “qui cố hương” để sống nốt những ngày cuối đời.

Chỉ tiếc rằng, không chỉ các cụ vì cả tin nên đã cho chuyện cá thành chuyện thật, mà một ông nào tên là An Pham trên net đã dùng bài báo này của chúng tôi, lắp ráp thêm lời bình luận “Mao Tôn Cương” ở đầu và cuối bài, và đã trích trọn bài tạp ghi “Cá Tháng Tư” của chúng tôi bằng câu giới thiệu: “Sau đây là thông cáo của chính phủ Obama.” Ðây không còn là một trò đùa nữa mà trở thành một bài viết vô trách nhiệm, có thể gây ngộ nhận trầm trọng cho giới cao niên. (…)

Có ít nhất hai tờ tuần báo phát hành tại Little Saigon đã vô ý không xem kỹ, in lại bài này và một đài truyền hình địa phương đã đưa câu chuyện “Cá Tháng Tư” này lên thảo luận như là một bản tin đặc biệt. Hiện nay có nhiều người vẫn còn tin tưởng đây câu chuyện có thật nên gọi điện thoại cho bạn bè ở Mỹ và Việt Nam để loan “tin mừng” này. Vì không được tận mắt đọc bài báo này, nên nhiều vị cao niên vẫn nửa tin, nửa ngờ, có người lại đi tìm giấy tờ hầu điền đơn xin nhận $30,000 và sẵn sàng rời nước Mỹ.(…)

Khi viết bài tạp ghi này trong dịp đầu tháng 4-2011, tác giả chỉ muốn theo truyền thống báo chí “Cá Tháng Tư”, đùa cợt với các cụ một tí, không ngờ đã gây sự tổn thương và hụt hẫng cho nhiều vị, nhất là nhiều vị hiện nay đang lâm cảnh đau ốm, con cái không quan tâm, hay cô đơn trong tuổi già, vui mừng khi nghe tin này nhưng sau đó thất vọng khi biết đây chỉ là một trò đùa. Mặc dầu không hề có ác ý, nhưng hậu quả của bài báo đã làm buồn lòng một số người…”

AH

 

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY