Thơ Vĩnh Lộc

Vĩnh Lộc, Lê Vĩnh Lộc, sinh năm 1928 ở Hà Nội. Xuất hiện từ thời Tiểu Thuyết Thứ Bảy và là bạn thân của Nguyễn Minh Lang. Sau đó cộng tác với Nhân Loại, Đời Mới, Thẩm Mỹ… Vẫn còn nhớ một hai tác phẩm của Vĩnh Lộc như Hửng Nắng, Trôi Giạt…

Vinh-Loc-02

Đã ngoài 80 nhưng Vĩnh Lộc còn vững vàng và quan tâm tới văn học. Mới đây, ngày 7 tháng 7-2016 Vĩnh Lộc gởi tặng người viết cuốn thơ Vườn Quên Lãng. Được biết Vĩnh Lộc chuyên viết truyện nhiều hơn làm thơ. Nhưng thơ mới chính là cái ở lại lâu dài với ông. Trải qua thời gian và bao biến chuyển trong đời thơ ông không hề cũ. Nó vẫn trong sáng với ngôn ngữ và hình ảnh không bị sáo mòn.

Đọc thơ Vĩnh Lộc ta thấy mình yêu đất nước hơn và quý trọng tình bạn một đời son sắt nơi ông.

SAO KHUÊ

 

Hải âu

Chiều hôm nay một mình ra biển

Nghe hải âu vỗ cánh lưng trời

Triều âm đó vẫn hoài than thở

Bờ cát dài nỗi nhớ khôn nguôi

 

Gởi bạn ở Cali vừa qua giải phẫu mắt

Mừng ông con mắt đã tường

Nhìn mô cũng tỏ ngó đường chẳng sai

Mà chược ù mủn lai rai

Thỉnh thoảng sang Mễ tìm vui cuối đời

 

Samantha còn nhớ em tôi

Bờ mông em mướt cặp đùi em thon

Xin em nồng cháy môi hôn

Cho anh vào chốn thiên đường lãng quên

 

Giòng sông

Trở lại quê hương nhìn bóng nước

Giòng sông kia vẫn thản nhiên trôi

Bão giông thời thế anh hùng tận

Riêng chuyến đò xưa vẫn chở người

 

Nhớ Thanh Nam

 Tháng giêng cỏ mượt xanh đồi

Thư sang tới bạn đã rời chốn xưa

Quãng đời tri kỷ thoáng qua

Trạm ga buồn nhỏ còn ta ngậm ngùi

  

Nhớ Vũ Khắc Khoan

 Ðại hãn đã trở về xứ tuyết

Ðể được chết trên yên ngựa hồng

Nơi Tháp Rùa xưa gươm thầm gãy

Thăng Long còn đó vẫn tang thương

 

Thương Lý Hoàng Phong

 Văn nghệ chẳng nuôi người áo rách

Vợ con nheo nhóc cảnh cơ hàn

Tâm huyết bán son ngoài chợ sách

Một đời chữ nghĩa cũng lang thang

 

Gửi Trần Lê Nguyễn

 Vở kịch giờ đã hạ màn

Vỗ tay còn lại một âm vang

Người đạo diễn già sân khấu vắng

Chợt thấy lòng mình như đảo hoang

 

Gửi Nguyễn Minh Lang thay một lời tạ lỗi

 Hà Nội có còn Tâm Vấn xưa

Hồ Gươm tình cũ đã sương mù

Tiếng ca chải tóc bên hàng liễu

Còn vấn vương buồn nửa giấc mơ

  

Ngày thăm Mai Thảo

 Buổi sang ngồi quán rượu

Dăm ba ly giải sầu

Văn chương giờ mất gốc

Cuộc sống đi về đâu

 

Ðỉnh núi đời đã tới

Nhưng chỉ thấy mù sương

Gót thiếu thời đã mỏi

Ði nào thấy quê hương

 

Trên đảo nắng hoang sơ

Tự do tìm đã thấy

Nhưng bỗng nghe sững sờ

Tiếng sóng buồn vỗ nhẹ

 

Này bạn bè ở lại

Ta đi vào hư không

Tìm thấy mình thất lạc

Bỗng cô đơn vô cùng

Vinh-Loc-01

 

Bài tình đầu

Thần tượng tôi đã đổ

Khi mở mắt chào đời

Cuộc trăm năm ngắn ngủi

Từ chiếc bách ra khơi

Bông hồng gai thuở nhỏ

Mẹ cho khi lìa đời

Trong trái tim ấp ủ

Tình yêu đã sinh sôi

Miền lãng quên nào đó

Bông hoa nhỏ vẫn còn

Vùng ấu thơ thấp thoáng

Một ngọn cỏ héo hon

Hoa phượng đỏ sân trường

Tiếng ve kêu mùa hạ

Mái tóc cài dễ thương

Cô bạn hiền thuở nhỏ

Kẻ Khốn Cùng trong truyện

Thầy kể nghe hàng tuần

Bỗng sinh nghiệp văn chương

Tên trữ tình đau khổ

Hoài bão đầu đã chết

Khi tiếng sung bặt câm

Ðêm hồi cư lạnh lẽo

Về chọn kiếp giam cầm

Làm kẻ đứng bên lề

Làm chiếc bách lênh đênh

Ba mươi năm bão tố

Nửa thế kỷ buồn tênh

Rồi cơn hồng thủy tới

Cuốn trôi những vật vờ

Rừng cờ loang đỏ phố

Loa giải phóng ngu ngơ

Bạn bè xưa lạ mặt

Những con mắt buồn rầu

Nhìn nhau cùng muốn hỏi

Niềm Tin giờ ở đâu

Ðêm dài nghe sóng biển

Tam Quốc Chí chong đèn

Cười thế tình đảo điên

Vẫn nhọc nhằn cơm áo

Trao cho con ánh sáng

Ta một cõi độc hành

Ngày trở về tâm niệm

Gốc Bồ Ðề cô đơn

Thần tượng tôi đã chết

Từ tiếng khóc chào đời

Bài tình đầu em hát

Âm vọng đã mù khơi

 

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY