Miếng thịt bò

Gia đình tôi thuộc cỡ trung bình của người Việt Nam, nghĩa là gồm ba mẹ và tám anh em. Sinh ra giữa đám anh em trai, thuở nhỏ tôi thích những trò chơi tạt lon, thả diều hơn là bế em, giải gianh (đánh đũa). Tính con gái của tôi chỉ thể hiện bằng tật mau nước mắt. Các anh em và đám bạn con trai cùng xóm đã biết lợi dụng nhược điểm này của tôi trong những trò chơi của họ. Sau những trận mưa rào, tôi thường theo bọn họ xuống xóm Bến Cỏ hay qua cầu xa lộ Phan Thanh Giản để bắt dế. Có lần mãi lần theo tiếng dế, chúng tôi chui tọt vào bót cảnh sát nằm ngay đầu cầu. Thầy cảnh sát đang hùng hổ, định la mắng chúng tôi, dọa sẽ mách cha mẹ thì thấy tôi đang rơm rớm nước mắt sắp… nhè, thầy bèn dịu giọng: ” Thôi, tụi bây đưa em về, tao tha lần này đó nghen.” Tính con gái mau nước mắt ấy còn thể hiện qua những lần đọc những truyện ngắn cảm động như truyện ngụ ngôn “Con Tấm con Cám” hay “Anh Phải Sống” của Khái Hưng. Bị các anh bắt gặp đang mít ướt và đặt cho cái “pháp danh” là Thích Khóc Nhè, tôi phải trốn lên gác để được tự do đọc truyện và để được yên tâm… khóc một mình.

Trong các truyện lấy được nhiều nước mắt của tôi phải kể đến truyện Miếng Thịt Bò của Jack London hình như do giáo sư Lê Bá Kông chuyển dịch thì phải. Ðó là câu chuyện về người võ sĩ Quyền Anh vang bóng một thời, thi đấu với một tay võ sĩ mới ra lò mà kỹ thuật và kinh nghiệm còn non kém. Vậy mà anh ta bị đánh bại. Ðang nằm đo ván trên sàn đấu, người võ sĩ về chiều thầm nghĩ “Giá mà ta có miếng thịt bò bít tếch ăn chiều qua thì cơ thể đâu có kiệt quệ mà thua thê thảm như thế này”. Sau khi đọc truyện ngắn này, mỗi lần định gắp đũa vào đĩa thịt bò tái tươi hồng mềm ngọt của mẹ là hình ảnh anh võ sĩ mặt mũi tím bầm bê bết máu lại nhảy xổ ra và tôi không thể nào tiếp tục gắp cho được.

Rồi cuộc đổi đời 30/04 xảy ra, tự dưng thịt cá đua nhau đi trốn. Tôi còn nhớ mẹ phải dậy sớm từ 3, 4 giờ sáng, xếp hàng cả ngày, chỉ để mua cho anh em chúng tôi vài miếng thịt bèo nhèo hay vài lạng tép bé xíu bé xiu. Năm thì mười họa mẹ bóp bụng mua vài lạng thịt bò ngoài tiêu chuẩn để “bồi dưỡng” cho đám con đang thời mới lớn. Có thực mới vực được đạo, cơ thể đang thiếu chất đạm, thế là tôi quên béng mất anh chàng võ sĩ nọ để vội tranh gắp vài miếng thịt thái mỏng tanh với các anh.

Cuộc Cách mạng này mang lại nhiều sự đổi đời cho dân chúng miền Nam mà trong đó có cả gia đình tôi, nghĩa là có cả tôi nữa. Sau cuộc thi tuyển gay go, vừa thi về học vấn vừa thi về lý lịch, tôi là một trong những học sinh hiếm hoi của miền Nam với lý lịch không rõ ràng, có người anh là sĩ quan “Nguỵ” đang phản bội tổ quốc sống bên đế quốc Mỹ, trúng tuyển vào trường đại học Y dược của thành phố.

Dưới mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa chúng tôi được giảng dạy không những về chuyên môn mà còn về chính trị để trở thành người cán bộ y tế vừa hồng vừa chuyên. Tinh thần làm chủ tập thể XHCN có lẽ được chúng tôi phát huy mạnh mẽ nhất vào lúc tổ sinh viên chúng tôi phân phát nhu yếu phẩm. Tiếng cãi vã tranh giành quyền lợi ỏm tỏi, nào là “sao phần của tớ nhiều da thế, vậy tính tớ lấy phần da hay phần thịt” hay “tháng trước tớ lấy mỡ rồi, sao tháng này lại chia cho tớ phần xương” hay “nửa cân thịt sao mà ít thế này” .

Vừa học chính trị vừa học chuyên môn, chúng tôi cũng đi luân khoa các bệnh viện để thực tập. Một trong những bệnh viện tôi được gửi đến để thực tập là BV Nhi Ðồng. Thật là xót xa khi nhìn thấy những em bé suy dinh dưỡng, bị mù cả đôi mắt vì thiếu sinh tố A, bị còi xương vì thiếu sinh tố D, những cơ thể mới 7, 8 tuổi đầu mà da nhăn nheo bọc xương, miệng móm răng rụng như những ông già bảy, tám mươi.

Một trong những bệnh nhi tôi được giao để điều trị là thằng bé Tâm lên tám tuổi, mới được đưa về từ vùng kinh tế mới. Bé Tâm bị hội chứng Thận Suy, gầy trơ xương, nằm im lìm mệt mỏi, chỉ còn đôi mắt tinh anh trên khuôn mặt xanh xao. Bà nội bé Tâm vừa kể bệnh vừa khen thằng bé: “Cháu ngoan lắm cô ạ, biết bà nghèo nên chẳng dám đòi hỏi gì cả.”

“Thế cha mẹ của bé đâu rồi hở bà ?”

“Bố cháu đi học tập cải tạo. Mẹ cháu đã lấy chồng khác. Mà chẳng trách được nó. Nhà nghèo quá, sống không nổi, nó cũng đã ra ngoài Bắc thăm nuôi chồng rồi đó cô.” Bà cụ vừa xoa đôi chân phù của bé Tâm, vừa chép miệng nói tiếp: “Tôi già rồi sống sao cũng được, chỉ tội thằng bé ăn toàn rau độn mì cả tháng nay, giá mà có miếng thịt…”

Sáng hôm sau tôi đi thăm bệnh sớm. Tiếng than khóc lôi kéo chân tôi đến phòng bệnh ấy. Trên giường bệnh tấm drap trắng che phủ thân hình bé bỏng của bé Tâm, bên cạnh là bà cụ già gục đầu bên xác cháu, miệng lảm nhảm nói mãi một câu: “Tâm ơi, sao cháu bỏ bà ra đi sớm như thế này hở Tâm?”

Người đàn bà nuôi bệnh giường bên cạnh, mặt sũng nước mắt hỏi tôi: “Có phải lỗi của tôi không cô, chiều hôm qua tôi lén cho thằng bé miếng thịt bò kho mặn.”

Dù không muốn rồi tôi cũng bỏ đất nước ra đi. Rồi tôi cũng phải bắt đầu cuộc sống mới bằng hai bàn tay trắng và dần dần có cuộc sống khả quan. Trải bao năm sống nơi xứ người với vật chất dư thừa, dù có ngán biết mấy nhưng chưa bao giờ tôi bỏ mứa thức ăn.

Chiều nay tôi được một hãng thuốc tây mời đến một nhà hàng sang trọng tại South Coast Plaza để nghe thuyết trình về một loại thuốc mới tung ra ngoài thị trường. Vừa lơ đãng nghe nói về những ưu điểm của loại thuốc này, tôi vừa cầm nĩa châm nhẹ vào những miếng bông cải xanh.

Minh, người bạn đồng nghiệp, ngồi kế bên huých nhẹ vào tay tôi, nói nhỏ: “Nhà hàng Morton này nổi tiếng về món steak đó chị. Bò Kobe nuôi bằng rượu nên thịt mềm và ngon lắm.”

Hình ảnh người mẹ thân yêu lặng lẽ thức dậy ra chợ khi trời còn tối đen đầy sương lạnh, hình ảnh chàng võ sĩ Quyền Anh gục ngã trên sàn đấu, hình ảnh bạn bè tranh giành nhu yếu phẩm, hay hình ảnh bé Tâm nằm bất động dưới làn vải trắng, hình ảnh nào đã theo đuổi tôi trong bữa ăn tối hôm nay .

“Cám ơn Minh” tôi trả lời bạn, “hôm nay mình lại ăn chay Minh à.”

TN

 

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY